Nội dung phim
Tác phẩm kiệt xuất Onibaba (1964) của Kaneto Shindo không chỉ là một bộ phim kinh dị thông thường mà còn là một khám phá sâu sắc về bản năng nguyên thủy của con người giữa hỗn loạn Nhật Bản phong kiến. Thay vì kể lại một câu chuyện ma đơn thuần, Shindo đã khéo léo tạo nên một ngụ ngôn về sự sinh tồn, dục vọng và những tác động ăn mòn của sự tuyệt vọng.
Kỹ thuật quay phim đen trắng sắc nét, được Kiyomi Kuroda thực hiện một cách xuất sắc, tự thân đã trở thành một nhân vật. Những cây lau sậy lung lay, dày đặc biến thành một mê cung của sự mơ hồ đạo đức và một phép ẩn dụ trực quan cho sự tồn tại bị mắc kẹt của các nhân vật. Việc Shindo sử dụng tiêu cự sâu và những cảnh quay cận cảnh đầy ám ảnh vào khuôn mặt của Nobuko Otowa và Jitsuko Yoshimura đã khuếch đại màn trình diễn thô ráp, tuyệt vọng của họ. Đặc biệt, Otowa mang đến một hình ảnh ám ảnh về một người phụ nữ bị nuốt chửng bởi lòng tham và nỗi sợ hãi, sự sa đọa của bà hiện lên một cách rợn người.
Thiết kế âm thanh của Onibaba cũng gây ấn tượng không kém, với tiếng lau sậy xào xạc không ngừng và âm thanh môi trường của đầm lầy biệt lập tạo ra một bầu không khí ngột ngạt, khó thở. Chiếc mặt nạ quỷ đáng sợ đóng vai trò là một biểu tượng mạnh mẽ của tội lỗi, sự biến đổi và nỗi sợ hãi siêu nhiên thấm đẫm vào tâm lý con người. Bộ phim này không chỉ về nỗi sợ hãi; đó là một bình luận sâu sắc về sự suy thoái đạo đức do sự sụp đổ xã hội và dục vọng cá nhân gây ra, một chuẩn mực thực sự trong điện ảnh Nhật Bản và là tiền thân có ảnh hưởng của thể loại kinh dị dân gian.
Trích dẫn nội dung từ nguồn bài viết của hệ thống.
Bình luận (0)