Nội dung phim
Trong vũ trụ điện ảnh vốn tràn ngập những tác phẩm nhại lại, The Starving Games (2013) của Jason Friedberg và Aaron Seltzer là một điểm nhấn khó quên, dù không phải lúc nào cũng theo nghĩa tích cực. Phim không cố gắng tái định nghĩa thể loại mà chủ yếu tận dụng sự phổ biến của The Hunger Games và các hiện tượng văn hóa đại chúng khác để tạo ra một chuỗi các trò đùa nhại lại. Về kỹ thuật điện ảnh, bộ phim thường xuyên sử dụng các cú máy cơ bản, ánh sáng phẳng và hiệu ứng hình ảnh cấp thấp, không nhằm mục đích nghệ thuật mà phục vụ trực tiếp cho mục đích gây cười thô thiển. Đây là một chiến lược có chủ đích của dòng phim nhại, nơi sự "kém chất lượng" lại trở thành một phần của phong cách.
Diễn xuất trong The Starving Games thường được đẩy lên mức cường điệu, mang tính hoạt hình hóa cao, với các diễn viên như Maiara Walsh hay Brant Daugherty hóa thân thành những bản sao méo mó của các nhân vật gốc. Họ không tìm kiếm chiều sâu tâm lý mà chỉ tập trung vào việc mô phỏng một cách quá lố những đặc điểm nhận dạng, cử chỉ của các biểu tượng pop culture. Thông điệp của phim, nếu có, chủ yếu là một lời châm biếm về sự lặp đi lặp lại của các công thức kể chuyện trong phim YA giả tưởng và siêu anh hùng. Bộ phim này khẳng định vị trí của mình trong dòng phim nhại (spoof movie) truyền thống, nhưng lại được nhớ đến như một ví dụ điển hình về phong cách hài hước dựa trên việc nhận diện chứ không phải sự thông minh sắc sảo trong kịch bản. Nó là một tác phẩm quan trọng để hiểu về sự phát triển của thể loại nhại trong thập niên 2010.
Nguồn cung cấp bản đẹp HBO phim The Starving Games chính thức.
Bình luận (0)