Nội Dung Phim
Với tư cách một nhà phê bình điện ảnh dày dạn kinh nghiệm, việc đánh giá 'Vú Em Fbi: Cha Nào Con Nấy' (2011) đòi hỏi một góc nhìn tinh tế về sự tiến hóa của thương hiệu và hiệu quả hài kịch. Dưới bàn tay đạo diễn John Whitesell, phần ba này chật vật trong việc thổi luồng sinh khí mới vào một công thức đã quá quen thuộc. Dù Martin Lawrence tái hiện nhân vật Big Momma biểu tượng của mình một cách thành thạo, thì sự xuất hiện của Brandon T. Jackson trong vai người con trai miễn cưỡng phải giả gái, Charmaine, thường mang cảm giác gượng ép hơn là đột phá.
Bộ phim quá phụ thuộc vào các pha hài kịch hình thể và trò đùa thị giác đã cũ, chủ yếu dựa vào lớp hóa trang phức tạp và sự thay đổi giọng nói, thay vì phát triển những tình huống hài hước thực sự thông minh. Về mặt kỹ thuật, quay phim và thiết kế sản xuất chỉ dừng ở mức đủ dùng, thiếu điểm nhấn nghệ thuật. Thời điểm gây cười không nhất quán, khiến nhiều phân đoạn trở nên nhạt nhẽo. Thông điệp về mối quan hệ cha-con cố gắng vượt qua khác biệt thế hệ có hiện diện, nhưng thường bị lu mờ bởi các quy ước thể loại dễ đoán. Trong bối cảnh rộng lớn hơn của hài kịch giả gái và loạt phim Big Momma's House, phần này đáng tiếc là một điểm thấp, thiếu đi sự hóm hỉnh sắc bén hay những khoảnh khắc ấm lòng để nâng tầm nó khỏi một phần tiếp theo chung chung, ra đời muộn màng. Vị trí của nó trong thể loại càng nhấn mạnh thách thức của việc duy trì sự đổi mới hài kịch.
Nội dung phim được tổng hợp, bạn có thể xem chi tiết tại đây để biết thêm.
Bình luận (0)